https://www.simoneetkurt.ch/wp-includes/slot-gacor-gampang-menang/ https://www.avisvascularcentre.com/wp-content/uploads/sbobet/ https://holycrosshigh.co.za/COVID19/slot-gacor/ https://www.avisvascularcentre.com/what-type-of-doctor-will-treat-my-varicose-veins/ https://bitcoinnewsinfo.com/wp-content/slot-gacor-2022/ https://www.maquillaje-para.net/



Tôi là ai? Tôi muốn gì?

Lúc còn sinh viên, nếu được hỏi dự định của bạn sau này ra trường sẽ làm gì, ở đâu thì có bạn sẽ lắc đầu, nói tao chưa nghĩ tới, có nghĩ cũng chắc gì đã được thì nghĩ chi cho mệt, có bạn thì nói tao sẽ về quê làm cho gần nhà, bạn khác bảo tao sẽ vào Viện này, Trung tâm kia, có bạn nữa thì nhe răng cười bảo tao không cần lo việc đó, có ông chú họ hàng xa đã lo sẵn chỗ cho tao rồi (nghe giống kiểu ông chú Viettel quá)… 

 Nhưng rồi đến lúc ra trường, môi trường thực tế khiến nhiều bạn không thể thực hiện được những dự định đó nữa. Cactus nghiền ngẫm y văn, đọc sách đêm ngày, quan sát nhân tình thế thái rồi một ngày ngộ ra 3 yếu tố ảnh hưởng đến quyết định của các tân bác sĩ với mức độ khác nhau, đó là các yếu tố: sở thích, kinh tế và gia đình (có thể gồm cả người yêu). Tùy theo quan niệm sống của mỗi người, yếu tố nào quan trọng nhất thì sẽ tác động lớn nhất đến những sự lựa chọn về tương lai của người đó.

 
Sở thích thường là yếu tố đầu tiên mà những người trí thức cân nhắc đến khi lựa chọn công việc cho mình. Có những sở thích liên quan đến việc muốn làm: Chẳng hạn có bạn rất thích trẻ con nhưng giấc mơ làm bác sĩ nhi khoa không thành nên bạn đi theo hướng làm về tiêm chủng phòng bệnh, bạn ấy tâm sự với Cactus rằng gia đình bảo nếu về được gần nhà thì về cho ba mẹ được vui nhưng với bạn ấy đam mê nghề nghiệp là quan trọng nhất nên vẫn quyết ra đi. Cũng có sở thích liên quan đến nơi muốn làm, muốn sống: Như cô bạn của Cactus là người miền Nam nhưng lại có mong ước được làm việc ở Hà Nội nên dù xa nhà nhưng ra trường bạn ấy vẫn khăn gói ra Hà Nội thi công chức ở Cục YTDP; có bạn lớn lên ở nông thôn, muốn sau này sẽ sống và làm việc ở thành phố nên tốt nghiệp xong là bạn bám trụ lại thành phố để xin việc. Yếu tố sở thích nhiều khi gắn liền với lợi ích kinh tế, ví như có bạn đam mê làm một bác sĩ nội khoa, dù tốt nghiệp với bằng bác sĩ y học dự phòng nhưng bạn đó vẫn tự túc kinh phí để đi học định hướng chuyên khoa, bỏ qua lời bàn của gia đình, chưa biết tương lai có được cấp phép để khám chữa bệnh hay không nhưng bạn ấy vẫn quyết theo đuổi con đường ấy, bởi bạn mong muốn sau này được mở phòng mạch tư để làm giàu. Nhưng cũng có khi sở thích không liên quan đến vấn đề kinh tế: như cậu bạn của Cactus thích được ở lại trường làm giảng viên, dù biết làm giảng viên thì đồng lương không cao nhưng với bạn ấy được làm việc mà mình thích, được truyền dạy cho các thế hệ đàn em là niềm vui rất lớn nên bạn ấy vẫn quyết tâm theo đuổi.
Yếu tố thứ hai là yếu tố kinh tế.Như đã nói ở trên, kinh tế có khi gắn liền với sở thích nhưng cũng có khi thì không. Có bạn lúc còn sinh viên thì mong muốn sau này ở lại trường làm giảng viên để rồi phấn đấu làm tiến sĩ, giáo sư nhưng đến lúc tìm hiểu mới thấy đồng lương giảng viên bèo bọt quá, ở lại trường thì nhiều cây đa cây đề chẳng biết lúc nào mới phất lên được nên đâm nản, cái nghe tỉnh kia có chính sách thu hút bác sĩ, hỗ trợ tới mấy trăm triệu nên bạn ấy nộp hồ sơ tới đó luôn. Với nhiều người, khi không có sở thích nào đặc biệt và yếu tố gia đình cũng không quá gò bó thì yếu tố kinh tế sẽ trở nên quan trọng nhất, khi đó nơi nào mang lại điều kiện tốt nhất sẽ là nơi mà họ đến tìm cơ hội.
Yếu tố thứ ba là yếu tố gia đình, nhiều bạn với vai trò là con cả, con một hoặc con út (khi anh chị đều đi xa) và với những bạn nữ thì yếu tố gia đình thường có tác động rất lớn. Cô bạn của Cactus tốt nghiệp loại giỏi, có cơ hội ở lại trường làm giảng viên hay tìm kiếm một công việc tốt ở thành phố, nhưng ba mẹ mong muốn con gái về làm gần nhà, mai kia lấy chồng ở quê thì ra vào có nhau, vui cửa vui nhà, bạn ấy suy nghĩ nhiều lắm nhưng rồi vì thương ba mẹ nên cũng về quê. Có bạn khác mồ côi ba từ bé, một mình mẹ nuôi bạn ấy và hai đứa em lớn khôn, bạn xa nhà đi học rồi tốt nghiệp loại giỏi, tương lai rộng mở ở thành phố này nhưng bạn vẫn về quê xin việc vì tự ý thức được trách nhiệm của mình. Bạn nói mặc dù cũng có ước mơ, hoài bão làm ở cục này, viện kia nhưng về quê đâu phải là đường cùng. Lại có bạn đi theo tiếng gọi của tình yêu, dù không được làm việc mà mình thích, dù phải sống xa bố mẹ nhưng bạn ấy vẫn chấp nhận hy sinh vì người mình yêu.
Mỗi người có mỗi quan niệm sống riêng, có thước đo sự hạnh phúc không giống với người khác. Bởi thế, sẽ có người đặt yếu tố sở thích lên hàng đầu, có người thì vấn đề kinh tế, người khác thì yếu tố gia đình, có những người lại bị phụ thuộc vào cả 2 hoặc 3 yếu tố và có cả những người chẳng đặt yếu tố nào lên bàn cân. Đã bao giờ bạn tự hỏi với bạn thì yếu tố nào sẽ là yếu tố quyết định chưa?Đó sẽ là được làm việc mình thích, việc lương cao hay sẽ ưu tiên cho gia đình? Với nhiều người, họ có may mắn khi có thể thỏa mãn đồng thời 2 hoặc 3 yếu tố nói trên nên họ không cần nhiều băn khoăn, chẳng hạn một bạn sống ở thành phố lớn, ra trường xin vào làm ở Trung tâm YTDP gần nhà luôn; hay như thằng bạn của Cactus tốt nghiệp loại khá, nó cũng chẳng thích bon chen gì ở thành phố mà thích sống với bà con quê hương nên ra trường nó xin về làm ở trạm y tế ở quê, nghe bảo lương bổng cũng khá, lại gần nhà và được bà con quý mến nữa. Tuy nhiên, với nhiều người thì khác, họ không thể tự trả lời được với bản thân rằng yếu tố nào là quan trọng nhất, không biết rồi đây cuộc sống thế nào mới là cuộc sống làm mình hạnh phúc: một cuộc sống khi được làm việc mình thích, cuộc sống có sự đầy đủ về vật chất hay khi được chăm sóc gia đình và trả hiếu được cho bố mẹ?
Trước lúc ra trường, nhiều người đã không tự đặt câu hỏi, không tìm được câu trả lời cho bản thân nên tốt nghiệp rồi thì bị động, không tự quyết định được điều gì, xin việc ở thành phố làm mấy bữa thì thấy chán quá, chi tiêu thì đắt đỏ, nói thôi về nhà ăn cơm mẹ cho đỡ tốn, nhưng về nhà lại thấy quê nghèo quá, đường sá nhìn thấy chẳng muốn đi, đi làm nóng quá mà cơ quan chẳng có máy lạnh, cuối tuần chẳng có siêu thị để shopping, xem phim rạp. Mấy năm đi học chẳng học được gì nhiều ngoài thói lười biếng nên giờ nhìn việc gì cũng chẳng muốn làm, nói con người tôi chỉ phù hợp với những việc lớn lao thôi, tôi muốn vùng vẫy ở biển lớn chứ chẳng muốn quanh quẩn ở ao làng. Cái đến bữa chịu không nổi nữa lại khăn gói đi nơi khác xin việc, ra trường hơn một năm mà đã qua 5 cơ quan khác nhau, giờ đang đi tìm nơi thứ 6.
Muốn trả lời được cho bản thân những câu hỏi trên, muốn có định hướng đúng đắn cho công việc của mình thì ngay khi còn ngồi trên ghế nhà trường, các bạn sinh viên phải tích cực thử thách bản thân và trải nghiệm. Trong lớp Cactus ngày xưa có bạn A suốt ngày cắm đầu vào giáo trình và tập trắc nghiệm, cuối học kỳ điểm cao nhất lớp, hỏi đến kiến thức thì trả lời được hết nhưng các kỹ năng thì cứ ngáo ngơ; bạn B chẳng chăm học mà bạn chỉ ham chơi và đi mua sắm, bạn có hàng ngàn bạn bè trên facebook, mỗi lần up ảnh 360 độ lên facebook rồi ngồi chờ 5 phút bạn sẽ có hàng trăm like và bình luận, bạn í cũng là một fan trung thành của các sao Hàn, sao Việt và luôn sẵn sàng lên tiếng bảo vệ thần tượng của mình. Trong khi đó, bao nhiêu nam thanh nữ tú khác ngày ngày hăng say học tập rèn luyện kiến thức, tham gia hoạt động xã hội, nghiên cứu khoa học, giao lưu học hỏi khóa trước, chia sẻ với khóa sau, trên các trình duyệt internet là các từ khóa quen thuộc về y học, chính sách, tuyển dụng, hệ thống y tế, chính trị xã hội… nên ai ai cũng thông thạo chuyện đời, đọc sách khoa học nên đầu óc trở nên thông tuệ, đọc sách văn học nên nói năng đâu ra đó, ngôn ngữ phong phú nên mỗi câu nói ra khiến ai ai cũng say mê; những bạn ấy tiếp xúc rất nhiều với đời thực, với công việc, với người này người kia nên vốn sống giàu hẳn, trải nghiệm được nhiều nên những câu hỏi như “tôi là ai?”, “tôi muốn gì?”, “điều gì sẽ làm cuộc sống của tôi có ý nghĩa?” luôn được các bạn ấy giải đáp rõ ràng, khúc chiết. Trong đám ấy, nhiều đứa bây giờ đang ngày càng thăng tiến, có đứa hạnh phúc bên gia đình, cũng có đứa gặp nhiều biến cố không ngờ, từng lên voi xuống chó mấy lần nhưng mục tiêu sống không hề thay đổi nên mọi khó khăn đều phải lùi cho nó tiến bước.

 

 Cũng có người nói trời ơi tính chi mà tính dữ vậy, người tính cũng không bằng trời tính đâu, cứ ngồi đó mà dự định này nọ rồi mai kia không được thì lại thất vọng cho coi, cứ an nhiên rồi đâu cũng sẽ vào đó cả thôi. Còn bạn, bạn nghĩ sao?

 

  Смотреть онлайн Носоріг дивитись онлайн фильм (2021) в хорошем качестве HD 1080p

Leave a Reply