Rèn luyện sự tự học Tiếng Anh – Vì sao không nên học tại trung tâm?

Rèn luyện sự tự học Tiếng Anh

Có một điều mà mình nghĩ việc dạy Tiếng Anh (đặc biệt là TA giao tiếp) hiện nay chưa hợp lý, là:
Bạn không thể dạy 1 mà học viên chỉ biết 1. Vì như vậy học viên sẽ rất chậm để mà nâng level của họ lên. Đặc biệt là từ những bạn chưa biết gì (đặc biệt là chưa biết gì về nói và phản xạ nghe).
Và nếu chậm như vậy, thì hệ quả xảy ra sẽ là:
Học viên sẽ phải đóng khá nhiều tiền, vì lượng thời gian họ phải lên trung tâm khá là lâu, họ mới đạt đến mục đích họ muốn. Lấy ví dụ ở đây là đối tượng từ chưa nghe nói bao giờ đến mức nghe nói được sơ sơ, hay từ sơ sơ lên đến mực tự tin kha khá (đủ dùng, chưa lưu loát), hay từ đủ dùng lên lưu loát
… phải đóng khá nhiều tiền, vì đó là thời gian mà trung tâm dành cho họ, hay thầy giáo (trung tâm thuê) dành cho họ… và mọi cái hệ quả của việc chậm này:
Đều phải trả giá bằng tiền. Và đó là tiền của học viên.

Yêu cầu cao cho học viên

Vì cái cơ bản ngay từ đầu (như mình nói ở trên), là đi từ suy nghĩ: người dạy 1 – học viên chỉ biết 1.
Nhưng vấn đề: làm thế nào để dạy 1 – mà học viên biết 5,6 hay nhiều hơn.
Là bạn sử dụng một chương trình có sẵn (rất rất nhiều bài: nghe và luyện phản xạ nói theo), và bạn sử dụng 1 phần công lực của bạn :)) để hướng dẫn học viên sau khi nghe bạn xong, sẽ dành thời gian ở nhà một mình để về (sau khi đã hiểu) để nghe được các file (hoặc các bài đã có sẵn đó) – sau khi bạn hướng dẫn, họ đã hiểu, và về nhà họ có tiền đề để nghe các file còn lại của các chương trình có sẵn đó
Đơn cử ở đây mình chọn chương trình: Effortless English của AJ Hoge (mình đã nói nhiều về nó trước đây bên fanpage: “english class – Bảo’s”
Và đó là hiệu quả cao hơn của việc bạn dạy 1 nhưng học viên có nền tảng bạn dạy 1 đó, để họ tự về nhà, học thêm được, 3,4,5 thậm chí 7,8… và việc làm đó có hiệu quả tốt hơn là hệ quả xấu đã nêu ở trên:
Họ sử dụng thời gian của bạn ít hơn, đồng nghĩa họ sẽ trả chi phí ít hơn – cũng đến một kết quả tương tự.
Thay vì họ phải trả chi phí nhiều hơn (do họ sử dụng thời gian của trung tâm, hay của một giáo viên nào đó nhiều)
Cũng đến điểm A. Nhưng họ chỉ sử dụng 2 phần thời gian của bạn. Thay vì cũng đến điểm A, nhưng họ phải sử dụng 7 phần thời gian của trung tâm (theo cách dạy 1 – biết 1)
Và nhờ vậy: họ tiết kiệm được chi phí của họ…
Và nếu xét trên diện dài, 1 năm, 2 năm, 3 năm… thì tỉ lệ cấp số nhân lên, họ còn tiết kiệm được biết bao nhiêu chi phí tiền bạc… và nhân lên rộng lên thêm, họ biết cách đó, họ chỉ cho con họ, cháu họ… cả thế hệ trẻ hơn… thì số tiền họ tiết kiệm hệ số nhân cao lên đến chừng nào…
— Đó là nói về việc hiệu quả chi phí —-

tự học Tiếng Anh

Sự tự học Tiếng Anh

Cái thứ hai nói về sự chủ động khi học.
Khi bạn biết cách hướng dẫn đó, để họ tận dụng được chương trình có sẵn (mà chính bản thân họ, nếu không được bạn hướng dẫn họ sẽ không tự mình hiểu được để tự học 100% theo chương trình có sẵn đó), thì họ sẽ chủ động hơn nhiều trong việc tự học Tiếng Anh của họ.
Lúc rảnh họ sẽ lấy ra nghe, ra luyện với các file có sẵn (người nước ngoài đã làm tỉ mỉ, chi tiết sẵn ra đâu đó hết rồi),
Và họ cảm thấy làm chủ được việc học của họ, mà không phải phụ thuộc vào ai cả.
Dĩ nhiên lúc đầu họ có thể phụ thuộc vào bạn (người hướng dẫn) đôi chút. Nhưng bạn sử dụng sự phụ thuộc đó để tạo đà cho họ không còn phụ thuộc vào bạn nữa trong tương lai, để họ tăng tính tự lập lên… vì nói gì thì nói, họ chỉ học với bạn vài tháng, 1 năm… chứ bạn không thể theo họ cả đời được…
Và nhờ sự tự lập đó mà bạn gieo vào cách học của họ (khi họ đang còn học với bạn), họ sẽ tự đi tiếp trên con đường dài để chinh phục được Tiếng Anh nghe nói sau này.
————

Điểm yếu của trung tâm anh  ngữ

Còn phần lớn, theo mình thấy, các chương trình học theo kiểu truyền thống của Việt Nam mang tính – học 1 – biết 1 không mang tính hướng học viên sử dụng được các chương trình tự học (có nhiều chương trình, nhưng vì nhiều lý do, mình ưu tiên chọn Effortless English – những lý do đó mình đã nói trước đây)
Và do vậy mất của học viên quá nhiều thời gian để lên trung tâm, và ngoài tiền bạc, học viên còn bị mất thêm một cái quan trọng khác: động lực học, họ bị nản… vì bỏ ra nhiều tiền, nhiều thời gian, mà không đến được cái đích họ muốn: và cũng ít người nói cho họ biết lý do vì sao?
Và lý do phần lớn là do họ chưa tự học được, và nhiệm vụ của ngừoi dạy, hay ngừoi hướng dẫn là phải tăng nền tảng đủ để họ tự học Tiếng Anh được, chung quy cũng là hướng đến cái mục đích cuối cùng:
Tăng sự tự học Tiếng Anh của học viên.
Cũng như cái cây, khi còn non thì mình phải làm đủ thứ, nào tưới, nào bón phân, nào rào lại, bọc lại, canh gà mổ, canh chó cắn, canh sâu phá hoại… đủ thứ… nhưng chăm đến một mức độ cây đủ cứng cáp, thì tự nhiên sẽ nuôi nó, tự bản thân nó nó vẫn sống được, và phát triển được, mà không cần người chăm nữa
Đó cũng tương tự như sự tự học Tiếng Anh của học viên sau này vậy. Và người dạy, người hướng dẫn, cần thấy được cái đích đó, để hướng công việc của mình về một cái mục tiêu đó: vì học viên. Chứ đừng để học viên mình phụ thuộc vào mình lâu nhất có thể – để moi được nhiều tiền nhất có thể từ túi học viên, đến khi họ không học nữa, hết chi tiêu nữa, họ tự nghĩ – thì họ mông lung, không biết bám víu vào đâu, và không tăng được tính tự học….
——————

tiếng anh qua phim

Một vấn đề khác để học 1 – biết nhiều hơn 1

Là phải có hệ thống giao bài và kiểm tra bài. Chứ không phải dạy 1 tiếng là 1 tiếng nhồi kiến thức.
Vì nếu bạn có hệ thống giao bài hợp lý. Học viên sẽ tận dụng được thời gian của họ. Họ lôi bài ra làm, tra cứu – theo một hệ thống mà bạn đã tạo nên (từng bước a b c tỉ mỉ cặn kẽ) và họ có thời gian để họ suy nghĩ, để THẤM được các kiến thức mà bạn muốn họ THẤM
Chứ bạn nghĩ lượng kiến thức bạn nhồi trong 1 tiếng bạn zoom call họ – họ thấm hết lượng kiến thức 1 tiếng đó à? Không đâu, 20 – 30 % là hết mức
Nhưng nếu bạn có hệ thống giao bài hợp lý. Tận dụng được thời gian của họ. Họ ngồi làm bài bạn giao, tra cứu theo một cái hệ thống (tỉ mỉ) bạn đã gửi họ. Thì họ sẽ thấm đến 200% lượng kiến thức mà bạn truyền cho họ (trong lúc zoom call trực tiếp)… do họ có thời gian để họ THẤM được…
Vì nói gì thì nói, cũng như các môn khác, Tiếng Anh lại càng như vậy, cần độ THẤM, THẨM THẤU DẦN DẦN….
Không phải học liền mà thấm liền, mà sử dụng được liền… mà phải thấm theo thời gian…
Và việc họ làm bài (theo hệ thống bạn giao – và sử bài tỉ mỉ đó) thì họ sẽ có độ THẨM THẤU tốt hơn
So với ngồi nghe bạn nói thao thao bất tuyệt cả tiếng đồng hồ. Thậm chí bạn nói 15 phút thôi đã khiến họ mệt rồi.
Nói chung phải giãn thời gian ra, để họ thấm từ từ, họ có thời gian, dò lại (theo hệ thống bạn tạo ra trước đó), và làm bài, bạn sửa, và có gì chưa rõ, họ hỏi – và bạn trả lời, và cái nào sửa được gián tiếp thì sửa, còn cái nào cần sửa trực tiếp (qua zoom call hay skype call) thì call…
Việc tạo hệ thống là bài – và sửa đó – hiệu quả hơn nhiều. Và cũng là cho yếu tố: bạn dạy 1 – học viên biết nhiều hơn 1.
—————

Việc hỏi – trả lời

Đây cũng là việc quan trọng không kém trong yếu tố: bạn dạy 1 – học viên biết được hơn 1 (5,6,7,8 gì đấy)
Vì khi đặt câu hỏi – họ đã suy nghĩ rồi. Mà khi họ đã suy nghĩ rồi, nghĩa là họ đã nhớ được nhiều phần hơn lắm rồi.
Còn nếu bạn cứ thao thao bất tuyệt nhồi kiến thức. Họ sẽ không nhớ, họ sẽ dễ quên. Vì sao? Vì họ không động não – mà bạn lại đi động não giùm họ. Không phải là so sánh thiệt hơn, mà chỉ là vấn đề: họ nhớ. Họ có nhớ được hay không, thấm được hay không – so với việc bạn cứ gắng nhồi – mà không cho họ có thời gian để làm bài (theo hệ thống mình nói trên) và bạn sửa bài – và họ đặt câu hỏi cho bạn.
Việc họ đặt câu hỏi, họ sẽ suy nghĩ về câu hỏi đó – vì họ cũng là thanh thiếu niên trở lên, họ sẽ không hỏi đại hỏi bừa như con nít… mà họ có sự suy nghĩ trước khi hỏi, và thậm chí là tra cứu trước khi hỏi: và đó là việc làm khiến họ nhớ lâu hơn…
Và cũng đó là yếu tố mình nói ở trên: tận dụng được thời gian của họ.
Và nhờ họ hỏi bạn – họ sẽ nhớ, sẽ thẩm thấu kiến thức tốt hơn.
Nên thay vì thời gian bạn dành ra để nhồi kiến thức trong 1 tiếng (địa ngục) vào đầu họ. Thì bạn dành ra 15’ để trả lời câu hỏi – đó là việc hiệu quả cao hơn rất rất là nhiều.
Và hai vai trò sẽ được thay đổi – ngược lại hoàn toàn so với cách dạy truyền thống:
Cách dạy truyền thống: giáo viên chủ động – học viên bị động.
Nhưng cách mình liệt kê ở trên: giáo viên bị động (một cách có chiến lược) – học viên chủ động nhiều hơn.
Từ đó họ sẽ nhớ nhiều hơn, và tăng tính chủ động trong việc học nhiều hơn… từ đó sau này, họ sẽ tự học Tiếng Anh tốt hơn. Vì việc tự học đòi hỏi tính chủ động.
Việc làm đó, tăng tính chủ động của họ. Và gián tiếp, tăng tính tự học của họ lên sau này.
Đó cũng là lợi ích của việc bạn biết cách cho họ làm việc, và cho họ suy nghĩ, cho họ có câu hỏi, và cho họ cách tìm câu trả lời, và cuối cùng bạn mới là trùm cuối :)) đứng ra trả lời câu hỏi cuối…
Cả một quá trình dài như vậy diễn ra trong đầu họ: đã khiến kiến thức thấm vào họ rất nhiều rồi.
Thay vì cách truyền thống “NHỒI” như giáo dục truyền thống ở Việt Nam.

Kết luận về việc tự học Tiếng Anh

————-
Đó là cái mình phân tích dài vậy. Để người dạy hiểu, cũng như là để người học hiểu, để áp dụng vào việc học của họ. Để hiệu quả học cao hơn, thẩm thấu tốt hơn, khả năng tự học Tiếng Anh  tốt hơn, đỡ tốn kém hơn.
Còn chương trình mình chọn là chương trình Effortless English của AJ Hoge (mình có nhiều lý do để chọn nó trong số rất nhiều các chương trình khác),
Còn tài liệu mình đã chia sẻ và tiếp tục chia sẻ cho các bạn ở bài link 2 bên dưới comment
Rất dễ học, đơn giản, hiệu quả. Nhưng nếu có một người hướng dẫn cho bạn vẫn tốt hơn. Còn không thì cứ tự học Tiếng Anh vẫn tốt (nhưng không hiệu quả bằng).
Chúc các bạn hiểu ra vấn đề, để áp dụng cho việc học của mình được hiệu quả hơn.
  Không nên xem thường viêm dạ dày ở trẻ em

Leave a Reply