BÁC SĨ SƯỚNG LẮM CHỨ

BÁC SĨ SƯỚNG LẮM CHỨ

Hôm nay đọc bài trên medscape cho biết tỷ lệ tự tử rất cao trong giới bs Mỹ, cao nhất trong các ngành nghề, mỗi ngày có một vụ tự tử xảy ra.

Đọc cái này tôi tự nhiên cười một mình.

Nhiều người bên Mỹ gặp tui nói làm bs chắc sướng lắm, lương cao, được xã hội trọng vọng, ai gặp cũng Dr. Truong này Dr. Truong nọ. Tôi hay cười cười chứ không trả lời, mà trong bụng nói là sướng thiệt.

Sướng mà sao mỗi ngày có một bs tự tử?

Một bs ở Mỹ phải học giỏi từ nhỏ, rồi phải qua 11-13 năm học miệt mài sau trung học mới trở thành bs.

Đâu phải chỉ mất hơn mười năm thời gian mà còn nợ như chúa chổm, một bs học bên Mỹ trừ khi cha mẹ giàu có trả luôn học phí, còn không thì học xong nợ khoảng 250-300k USD là bình thường.

Khoản nợ này giống như mượn tiền mua một căn nhà, trả dần khoảng 2-3k một tháng trong 10 năm hoặc có thể ít hơn nhưng lâu hơn, ai muốn trả nhanh thì trả nhiều hơn.

Một bs lương 200k một năm, trừ thuế xong thì cầm về nhà cỡ 12k một tháng, trả nợ xong cũng còn 9-10k một tháng. Lương 200k không cao đâu, nhiều bs chuyên khoa lương 600-700k/ năm là bình thường.

Bởi bữa hổm có thằng bạn bs nói chuyện cô em gái lấy chồng BS ICU bên Mỹ mỗi tháng cầm về 7k đưa vợ, tôi nói ông bs này giấu bớt đi đánh lẻ rồi chứ bs ICU gì mà có 7k một tháng.

Bạn tui là một cựu bs ở VN nói bs bên Mỹ dở ẹt, ra trường làm mấy trăm ngàn một năm mà tự tử lên tự tử xuống, trong khi bs ở VN ra trường đi làm không công mấy năm mà không thấy ai tự tử. Bs nội trú VN mới ra trường đi làm 200-300 USD một tháng chứ mấy, rồi cũng sống nhăn răng thôi.

Bác sĩ sướng hay khổ?

Món nợ kia thật sự tôi nghĩ không phải là thủ phạm gây trầm cảm, vì dù phải trả nợ, lương bs vẫn đủ cho một gia đình sống khoẻ trừ khi vung tay quá trán.

Nói đâu xa, bs đồng nghiệp của tui mới ra trường nợ gần 300k, chưa lãnh lương lần nào là mua luôn cái nhà gần 600k rồi cuối tuần thay vì ở nhà chơi với thằng con nhỏ 1.5 tuổi thì phải đi làm thêm trả nợ. Tâm lý sau bao năm cực khổ thì phải hưởng thụ thành quả chứ. Cái vòng lẩn quẩn này nó đeo theo con người ta suốt đời nếu không biết cách thoát ra.

Công việc cực nhọc ư, bs ở đâu cũng cực khổ cả, nhưng vấn đề giờ giấc và lượng công việc thật sự không quá nặng nhọc.

Một bs như tui ngày khám 30-40 bệnh, nhẹ nhàng thôi, chiều vể tập thể dục 1 giờ trong gym, xong về tối dạy con học, đọc sách, cuối tuần không đi làm.

Ngay cả làm ICU nhi cũng đâu có bệnh nằm la liệt như bên VN. Còn làm quá nhiều giờ, làm nhiều công việc cùng lúc chủ yếu là tham công tiếc việc, muốn nhiều tiền hơn hay xài nhiều quá giờ lo cày trả thôi.

Hơn nữa cũng tuỳ cá tính và cách làm việc, có người trực một đêm là bữa sau nằm luôn, có người trực xong còn đi đánh tennis được. Tôi biết có bs làm cùng lúc 2-3 công việc, đầu tắt mặt tối, vì đâu?

Bác sĩ và gia đình

Mấy năm trước tui bỏ một công việc lương cao và được chiều chuộng để làm một công việc khác với mức lương thấp hơn khoảng 30% vì muốn có nhiều thời gian cho gia đình và cho con.

Con nó lớn lẹ quá, cày cho cố vô, tiền nhiều rồi mai mốt cũng có hai con khỉ già với nhau thôi. Bà chủ muốn trả cao hơn để dụ tôi ở lại, tui khoác tay bảo thôi khỏi, đổi việc mới không phải vì tiền, thêm tiền nữa cũng vậy thôi.

Còn một chuyện nữa, vợ tôi là chuyên viên tư vấn tâm lý, hay nói một bộ phận người Mỹ thật ra yếu đuối và rất nhạy cảm. Vì họ từ nhỏ sống trong đầy đủ, không trải qua nhiều biến cố cực khổ nên thiếu kiên nhẫn và sức chịu đựng kém. Nhiều người trầm cảm, lo lắng vì những chuyện rất nhỏ mà mình không thể nghĩ tới.

Con nít thì hay bị thói entitled, nên ra đời bầm dập chút xíu là chịu không nổi. Tuần nào phòng khám tôi cũng gửi ít nhất là một trẻ vị thành niên tới cấp cứu để đánh giá nguy cơ tự tử.

Hồi còn nội trú, cuối tuần vợ chồng tôi chỉ dám dắt con đi ăn Cici pizza bao bụng $5 một người nhưng vẫn đi chu du bằng xe trên gần hết nước Mỹ. Bây giờ thoải mái hơn đi bằng máy bay nhưng vẫn làm 10 xài 5-6, còn lại để dành hay đầu tư. Bắt tiền làm việc cho mình thì mình không phải làm việc vì tiền.

Hôm trước có anh bs người quen cũ ở vn nhắn tin hỏi làm việc có cực không, tui nói gì đâu mà cực. Trong tuần thì tà tà khám ngày 30-40 bệnh, cuối tuần thì thảnh thơi, vậy là đầy đủ rồi, có cần gì thêm đâu mà làm chi cho cực. Có dám ăn nhiều đâu vì sợ bệnh, chạy xe Toyota chứ không cần phải Porsche, lâu rồi đời mình cũng qua.

Có câu nói rằng trong số 100 người bất hạnh, chỉ có 10 người là bất hạnh thực sự, còn lại 90 người kia là do thái độ và cách suy nghĩ.

Tính tôi vầy còn lâu mới trầm cảm hay tự tử vì làm bác sĩ, có chăng là khi bị vợ bỏ thôi à.

PS: đọc cái tin bs tự tử nhiều quá nên nói chơi thôi, là ý kiến của riêng tôi, không ám chỉ tới bất cứ ai.

Theo bạn bác sĩ sướng hay khổ?


BÁC SĨ SƯỚNG LẮM CHỨ – Hung Truong –

Leave a Reply